Trang chủ Trang nhà Mẹ là ai ?!!

Mẹ là ai ?!!

19
0

MẸ LÀ AI?

☂Mẹ, là người đàn bà thích nói nhiều đến nỗi mà chúng ta bực mình rồi sẵn sàng đáp lại những ngôn từ khó nghe, thậm chí vô phép để rồi bà lẳng lặng quay đi như người mang tội ấy.

☂Mẹ, là người đàn bà mà thỉnh thoảng chúng ta vẫn vằn mắt, hắng giọng lên mà cáu bẳn, gắt gỏng hay to tiếng với bà ấy để thỏa cơn bực dọc của mình ấy.

☂Mẹ, là người đàn bà cứ lặng lẽ bếp núc hàng ngày cho chúng ta ăn những bữa cơm mà lắm khi chúng ta còn chê ỏng chê eo, khó chịu bỏ đũa, quẳng bát chẳng ăn lấy vài miếng ấy.

☂Mẹ, là người đàn bà mà chúng ta đi học vẫn nhắc bà đến tháng phải nộp tiền học phí, tiền ăn, tiền phòng trọ, tiền sinh nhật đứa bạn lớp bên hay quà tặng người yêu vừa mới quen tháng trước mà đã thấy ngọt ngào thắm thiết quá đỗi ấy.

☂Mẹ, là người mà căn dặn đủ điều, dặn đi dặn lại mấy thứ vặt vãnh mà ta cho là biết hết rồi trước khi rời khỏi nhà, và cũng là người lặng lẽ nhìn nước mắt hay bộ mặt đau đớn, buồn tủi của chúng ta khi trở về với những lỗi lầm ấy.

☂Mẹ, là người mà có gì cũng mua sắm hết cho chúng ta, nhưng chúng ta lại đi mua sắm đồ cho những người yêu hay đám bạn khiến ta vui thú ấy.

☂Mẹ, là người luôn đuổi chúng ta đi tìm và khám phá những chân trời, tri thức mới, nhưng cũng luôn mở rộng vòng tay và đón chúng ta trở về trong thất bại, ê chề ấy.

☂Mẹ, là người tảo tần cả đời để chăm bẵm và với đôi mắt chỉ để dõi theo cuộc đời chúng ta, xem chúng ta hân hoan, đoạn trường hay an bình, trọn vẹn ấy.Nhưng, với chúng ta, Mẹ là ai?

Có lẽ, Mẹ – Chỉ là niềm an ủi dự trữ trong cuộc đời chúng ta thôi.

Một nắng hai sương

Chiều ra bên bờ sông vắng

Thẩn thơ theo bờ cát dài

Con tìm dấu chân của mẹ

Tìm hoài không thấy..,chiều phai…

Sớm mai Mẹ đi gánh nước

Mẹ gánh hai thùng sương  đầy

Khi mặt trời còn yên giấc

Bờ lau sậy còn ngủ say.

Buổi trưa Mẹ đi gánh nước

Mẹ gánh hai thùng nắng vàng ,

Nghiêng nghiêng con nhìn trong ấy

Thấy cả mây trời mênh mang…

Buổi chiều Mẹ đi gánh nước

Mẹ gánh hai thùng mưa đầy

Mưa lên  nhạc mềm  nón lá

Mẹ về ướt áo không hay !.

Rồi đêm..lại đi gánh nước

Mẹ gánh hai thùng sao trời .

Có hôm con nhìn rất lạ

Trong thùng có cả  trăng trôi.

Một đời Mẹ đi gánh nước

Gánh theo sương nắng bao mùa

Gánh cả  đời con nằng nặng

Tình thương Mẹ nói sao vừa .

Một chiều Mẹ lìa đôi gánh

Bốn mùa thuơng nhớ gọi tên

Con nhìn hai thùng nước nhỏ

Chờ trông bóng Mẹ hiện lên .

Chiều trên bến ngồi quạnh quẽ

Còn nghe kĩu kịt trong hồn .

Tay ôm cây đòn gánh Mẹ

Mắt buồn .. dõi bóng hoàng hôn…

Như Nhiên -TTT