Trang chủ Trang nhà Tiếng Việt dễ thương

Tiếng Việt dễ thương

16
0

Tiếng Việt dễ thương

Bắc bảo Kỳ, Nam kêu Cọ (gọi là Kỳ Cọ)
Bắc gọi lọ, Nam kêu chai
Bắc mang thai, Nam có chửa
Nam xẻ nửa, Bắc bổ đôi

Ôi! Bắc quở Gầy, Nam than Ốm
Bắc cáo Ốm, Nam khai Bịnh
Bắc định đến muộn, Nam liền la trễ

Nam mần Sơ Sơ, Bắc nàm “Nấy Nệ”
Bắc lệ tuôn trào , Nam chảy nước mắt
Nam bắc Vạc tre , Bắc kê Lều chõng
Bắc nói trổng Thế Thôi , Nam bâng quơ Vậy Đó

Bắc đan cái Rọ , Nam làm giỏ Tre,
Nam không nghe Nói Dai , Bắc chẳng mê Lải Nhải
Nam Cãi bai bãi , Bắc Lý Sự ào ào
Bắc vào Ô tô , Nam vô Xế hộp
Hồi hộp Bắc hãm phanh , trợn tròng Nam đạp thắng
Khi nắng Nam mở Dù , Bắc lại xoè Ô
Điên rồ Nam Đi trốn , nguy khốn Bắc Lánh mặt
Chưa chắc Nam nhắc Từ từ , Bắc khuyên Gượm lại
Bắc là Quá dại , Nam thì Ngu ghê
Nam Sợ Ghê , Bắc Hãi Quá
Nam thưa Tía Má , Bắc ẩm Thầy U
Nam nhủ Ưng Ghê , Bắc mê Hài Lòng
Nam chối Lòng Vòng , Bắc bảo Dối Quanh
Nhanh nhanh Nam bẻ Bắp , hấp tấp Bắc vặt Ngô
Bắc thích cứ vồ , Nam ưng là chụp
Nam rờ Bông Bụp , Bắc vuốt Tường Vi
Nam nói: mày đi! Bắc hô: cút xéo.
Bắc bảo: cứ véo! Nam : ngắt nó đi.
Bắc gửi phong bì, bao thơ Nam gói
Nam kêu: muốn ói, Bắc bảo: buồn nôn !
Bắc gọi tiền đồn, Nam kêu chòi gác
Bắc hay khoác lác , Nam bảo xạo ke
Mưa đến Nam che , gió ngang Bắc chắn
Bắc khen giỏi mắng , Nam nói chửi hay .
Bắc nấu thịt cầy , Nam thui thịt chó .
Bắc vén búi tó , Nam bới tóc lên
Anh Cả Bắc quên , anh Hai Nam lú
Nam : ăn đi chú , Bắc : mời anh xơi!
Bắc mới tập bơi , Nam thời đi lội
Bắc đi phó hội , Nam tới chia vui
Thui thủi Bắc kéo xe lôi , một mình xích lô Nam đạp
Nam thời mập mạp , Bắc cho là béo
Khi Nam khen béo , Bắc bảo là ngậy
Bắc quậy Sướng Phê , Nam rên Đã Quá !
Bắc khoái đi phà , Nam thường qua Bắc
Bắc nhắc môi giới , Nam liền giới thiệu
Nam ít khi điệu , Bắc hay làm dáng
Tán mà không thật, Bắc bảo là điêu
Giỡn hớt hơi nhiều, Nam kêu là xạo
Bắc nạo bằng gươm , Nam thọt bằng kiếm
Nam mê phiếm , Bắc thích đùa
Bắc vua Bia Bọt, Nam chúa La-De
Bắc khoe Bùi Bùi lạc rang , Nam: Thơm Thơm đậu phọng
Bắc xơi na vướng họng, Nam ăn mãng cầu mắc cổ

Khi khổ Nam tròm trèm ăn vụng , Bắc len lén ăn vèn
Nam toe toét «hổng chịu đèn» , Bắc vặn mình «em chả»
Bắc giấm chua «cái ả» , Nam bặm trợn «con kia»
Nam mỉa «tên cà chua» , Bắc rủa «đồ phải gió»
Nam nhậu nhẹt thịt chó , Bắc đánh chén cầy tơ

Bắc vờ vịt lá mơ , Nam thẳng thừng lá thúi địt
Khi thấm, Nam xách thùng thì Bắc bê sô
Nam bỏ trong rương , Bắc tuôn vào hòm
Nam lết vô hòm , Bắc mặc áo quan
Bắc xuýt xoa “Cái Lan xinh cực!” ,
Nam trầm trồ “Con Lan đẹp hết chê!”
Phủ phê Bắc trùm chăn , no đủ Nam đắp mền
Tình Nam duyên Bắc có thế mới bền mới lâu…
 
 

Sự khác biệt giữa con lợn và con heo
Con Lợn sinh ở miền Bắc – Con Heo sinh ở miền Nam. Cả hai đều bị các nhà lãnh đạo kì thị nặng lắm vì lúc nhăm nhi thì quan lớn chỉ khoái món cháo gà cháo vịt, còn cháo heo, cháo lợn nghe có vẽ đồ ăn cho bọn dơ bẩn ở trong chuồng!
– Miền Bắc không heo nhưng lại thích “nói toạc móng heo” – Miền Nam không thấy lợn lại ưa dùng “bánh da lợn”
– Miền Bắc có lợn sề, lợn nái, lợn giống, lợn cấn, lợn sữa, lợn choai, lợn tháu, lợn ỷ – Miền Nam có heo nhà, heo ruộng, heo bông, heo lang, heo cỏ, heo bò, heo đen, heo nọc, heo hạch, heo nái, heo nưa, heo lứa, heo mọi
– Con Lợn ăn Ngô – Con Heo ăn Bắp.
– Da Lợn làm bánh da Lợn – Da Heo khô dùng nấu lẩu.
– Con Lợn đóng phim thiếu nhi “Hiệp sĩ lợn” – Con Heo đóng phim người lớn “Phim con Heo”
– Phim con lợn chỉ cách chăn nuôi sinh sản cho nhi đồng – Phim con heo cũng cho thấy cảnh sinh sản nhưng lại cấm nhi đồng!
– Miền Bắc trách cô kia “béo như lợn” – Miền Nam quở chị nọ “mập như heo”
– Miền Bắc xỏ đàn ông háo sắc là lợn nọc – Miền Nam bảo đàn bà lang chạ là heo nái.

SỰ KHÁC NHAU GIỮ “CON” VÀ “CÁI” TRONG TIẾNG VIỆT
Chuyện mạo từ tiếng Việt cũng làm rắc rối người nước ngoài. Người Việt nói cái bàn, cái nhà, cái gường, cái nón… nhưng không thể nói cái chó, cái mèo mà phải là con chó, con mèo, con người…. Ðồ vật là cái, động vật là con. Bây giờ nhiều cô cậu thanh niên Hà Nội thay vì nói cái xe Honda Dream thì lại dùng từ con Ðờ-rim, rồi tiếp là con Su (Suzuki), con a còng (@), con Tô (Toyota), con Mẹc (Mercedes)…
Vợ chồng tôi có chuyện vui thế này:
Tôi quen vợ tôi, một phần vì yêu các cô gái Việt Nam, một phần cũng để trau dồi thêm tiếng Việt. Một hôm chúng tôi ra Hồ Gươm dạo chơi, tôi khen: “Con hồ này đẹp quá!”.
Vợ tôi “chỉnh” liền: “Không, anh phải nói là cái hồ này đẹp quá!”.
Vậy mà đi ngang sông Tô Lịch thấy nước đen ngòm, tôi nói: “Cái sông này bẩn quá!” thì vợ tôi “sửa” ngay: “Ậy, anh phải nói là con sông này bẩn quá chứ không nói là cái sông!”.
Tôi la lên: “Ồ, sao lại thế, khi là cái, khi là con, làm sao phân biệt?”.
Vợ tôi ôn tồn giải thích: “Cái gì động dậy, nhúc nhích thì gọi là con, như con sông có nước chảy, còn cái gì nằm im như cái hồ nuớc tĩnh mịch thì phải là cái hồ. Con chó, con mèo nó chạy được nên phải là con. Cái nhà, cái bàn, cái cột đèn đâu có di chuyển được nên phải là cái. Rõ chửa?”.
Lúc đó, tôi phá lên cười vì phát hiện một điều vô cùng thú vị: “À, anh hiểu rồi! Tiếng Việt thật hay. Hèn gì cái… cái của anh nó nhúc nhích lên xuống nên phải gọi là con …, còn của… em, nó nằm im một chỗ nên phải gọi là cái, cái… Ha ha…”.
Hôm ấy, tôi bị mấy cái nhéo đau điếng, nhưng bù lại, có được một đêm hạnh phúc…