Trang chủ Trang nhà Có bao nhiêu người Việt hải ngoại chúng ta biết chuyện này?

Có bao nhiêu người Việt hải ngoại chúng ta biết chuyện này?

57
0

Cùng cảnh ngộ cho nên dễ đồng cảm với nhau.

Từ hồi đó tới giờ mới biết được bài cậy đăng thật cảm động và đầy tình người nầy của cộng đồng người da màu.

Không biết từ đó đến giờ có vị nào trong cộng đồng người Việt tị nạn của mình có bài nào hay hành động gì gọi là đáp trả phần nào ân tình nầy hay chưa?

Những bình loạn Gia gốc Việt YouTube – Emails nên đọc.

Bao nhiêu người Mỹ gốc Việt chúng ta biết chuyện này?

Cộng đồng người Mỹ da đen đã đăng thư ngỏ (phải trả tiền) trên tờ New York Times tháng 3/1978 kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ nhận người tỵ nạn Đông Dương.

Giới lãnh đạo người Mỹ da đen đã ký và trả tiền cho trang quảng cáo này trên tờ NY Times khi còn rất nhiều người Việt Nam chạy trốn cộng sản ở trong những trại tị nạn.

Duy

Người Da Đen kêu gọi chính quyền nhận người tị nạn cộng sản vào Mỹ – DCVOnline

   Người Da Đen kêu gọi chính quyền Hoa Kỳ nhận người tị nạn cộng sản vào Mỹ 

Người Da Đen kêu gọi chính quyền nhận người tị nạn cộng sản vào Mỹ

Editor Posted on June 1, 2020 

Ian Bui dịch

Sau đây là bản dịch lá thư cậy đăng trên báo New York Times ngày 19/3/1978, do một nhóm người Mỹ da đen đồng ký tên. Họ là những nhân vật thành danh trong nhiều lãnh vực, từ giáo dục đến kinh tế cũng như chính trị.

Lá thư cậy đăng trên báo New York Times ngày 19/3/1978, do một nhóm người Mỹ da đen đồng ký tên. Nguồn: TNYT.

Từ các quốc gia cộng sản vùng Đông Nam Á, hàng ngàn người tị nạn bất hạnh của Việt Nam, Lào và Cam Bốt đang trốn chạy và hiện sống lây lất trong các trại tị nạn. Đa số phải đối mặt một tương lai đáng sợ: bị hất hủi nơi họ đang tạm trú, không tìm được công ăn việc làm, và — tệ hại hơn nữa — bị đuổi trở về nguyên quán và có thể mất mạng.

Chúng tôi, những công dân trong cộng đồng da đen — một cộng đồng mà bản thân vẫn còn đang phải chịu đựng nhiều sự bất công kinh tế — rất quan tâm và đồng cảm với người anh em Á Châu trong trại tị nạn. Nhưng mối quan tâm này cần vượt qua biên giới của sự đồng cảm. Chúng ta cần phải đi đến hành động.

Nhiều người Mỹ, tuy có lòng tốt, lý luận rằng hành động trong trường hợp này không khả dĩ về mặt kinh tế và có thể nổ ra xung đột. Chúng tôi nhận thức rất rõ tình hình kinh tế không mấy sáng sủa hiện nay ở Mỹ — nhất là trong cộng đồng da đen của mình — và chúng tôi cũng hiểu là bất cứ chương trình giúp đỡ người tị nạn nào cũng sẽ có cái giá phải trả dù khiêm tốn. Nhưng chúng tôi cực lực phản đối tâm lý treo bảng giá lên đầu những người tị nạn Đông Dương.

Trong quá khứ, Hoa Kỳ đã từng chứng tỏ chúng ta có khả năng thích nghi và đối phó với những hoàn cảnh bất thường tưởng chừng bất khả. Chúng tôi tin rằng người dân Mỹ đủ sức một lần nữa dang tay cứu vớt một cộng đồng thiểu số — những người tị nạn — để giúp họ an cư và tạo cho họ niềm hy vọng.

Vì thế, chúng tôi khẩn thiết yêu cầu Tổng thống Jimmy Carter và Quốc Hội hãy tìm cách mở cửa cho những người tị nạn này vào nước Mỹ, trong tinh thần tương trợ mà trước đây chúng tôi đã kêu gọi quý vị chấp nhận nạn nhân của chế độ phân chủng ở Nam Phi.

Qua bao cuộc đấu tranh gian khổ cho quyền bình đẳng dân sự, chính trị cũng như kinh tế trên đất nước này, chúng tôi rút ra được một bài học cơ bản: Cuộc đấu tranh cho quyền tự do kinh tế và chính trị của mình dính liền với việc đi tìm tự do của người tị nạn Đông Dương. Nếu chính phủ Hoa Kỳ không thể hiện được lòng trắc ẩn đối với những con người bất hạnh ấy thì vô cùng khó để tin rằng chính quyền này có thể quan tâm đến người thiểu số da đen hay người nghèo tại Mỹ.

Quý vị có thể đóng góp cho chương trình cứu trợ người tị nạn Đông Dương, và giúp trả chi phí cho lá thư này, bằng cách gởi tiền (được trừ thuế) đến tổ chức International Rescue Committee tại địa chỉ …