Trang chủ Trang nhà Thư của một công dân trẻ can đảm

Thư của một công dân trẻ can đảm

20
0

Bức thư của một công dân trẻ can đảm tại nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

Bức thư của một công dân trẻ can đảm tại nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam vừa được phổ biến trên mạng xã hội để biết cái “thiên đường XHCN” là cái gì và như thế nào.

Dưới đây là nguyên văn bức thư:

Tôi là Huỳnh Ngọc Thiên Trường, sinh ngày 22 tháng 12 năm 1981. Hiện tôi sống và làm việc tại TP.HCM. Trước đây, vào năm 2004, tôi từng tốt nghiệp cao đẳng trường Đại học Công nghiệp TP.HCM. Năm 2006, tôi bắt đầu sự nghiệp từ vị trí công việc của một nhân viên chăm sóc khách hàng cho Viettel, rồi sau đó là phụ trách công việc chào mừng khách hàng mới bằng việc Welcome Letter, hỗ trợ Manager quản lý công việc của Tổng đài tại Teleperformance – TP.HCM.

Từ năm 2007, tôi là phó phòng nhân sự của Công ty cổ phần Truyền thông Kim Cương. Hiện tôi đang kinh doanh bất động sản tại Phúc Đức Group, đồng thời chuyên bán điện thoại di động và dụng cụ công nghệ nói chung.

Hôm nay, tôi xin chia sẻ những suy nghĩ thật lòng của mình trước thực tế xã hội mà các bạn đang sống:

Là người Việt Nam, bạn có suy nghĩ gì về hiện tình đất nước? Tôi thuộc thế hệ sinh ra sau chiến tranh, lòng tôi thật sự biết ơn vì sự hy sinh của những thế hệ cha anh đi trước, cho tôi có cuộc sống hòa bình ngày hôm nay. Tôi cảm phục lý tưởng độc lập dân tộc mà các thế hệ cha anh đã chiến đấu để giành được, nhưng tôi cũng rất đau xót khi thấy những lý tưởng ấy đang bị chính quyền ngày hôm nay phản bội.

Đất nước ta đã thống nhất gần 40 năm, vậy mà đến nay nền kinh tế vẫn nghèo nàn, lạc hậu; đời sống của từng người, từng nhà đang đối mặt với nhiều khó khăn chồng chất; đời sống xã hội bất ổn, suy thoái đạo đức, rồi tai nạn giao thông, ô nhiễm môi trường, thực phẩm giả, độc hại của Trung cộng gây bệnh ung thư làm số lượng người chết trong nước hằng năm cao nhất thế giới…

Dịp Tết đến xuân về, xã hội càng bất ổn với nạn trộm cướp, hỏa hoạn, nghèo đói, tai nạn giao thông… Chỉ cần mở truyền hình ra xem, các bạn sẽ thấy những vụ án tham nhũng, quan chức tha hóa, biến chất, công an đánh người,… Và còn biết bao thực tế chua chát đang bị báo chí của nhà nước bưng bít đưa tin, che đậy hoặc định hướng theo kiểu “ngu dân” để dễ bề cai trị? Thử hỏi có xã hội nào “tươi đẹp” như xã hội chủ nghĩa mà chúng ta đang xây dựng không? Thật đáng mỉa mai!

Thực trạng xã hội đầy đau xót đó có nguyên nhân từ đâu? Có phải do chúng ta không có trí tuệ, do chúng ta lười biếng, hay do chúng ta không có ý chí vươn lên? Hay là do nước ta thiếu tài nguyên, hay do chúng ta không được bạn bè quốc tế ủng hộ, giúp đỡ chúng ta phát triển?

Không phải! Chúng ta có trí tuệ, có sức khỏe, có tuổi trẻ, hoài bão, nhưng dù bạn có cố gắng học hành và làm việc cật lực thế nào thì bạn cũng không bao giờ thoát khỏi thân phận đói nghèo nhục nhã, vì số tiền thuế mà các bạn phải đóng quá nhiều, vì nền kinh tế này đang được điều hành bởi những kẻ tham lam, dốt nát.

Bạn có biết rằng, mỗi năm Việt Nam được nhận biết bao tiền viện trợ của quốc tế, rất nhiều dự án do nước ngoài tài trợ,… nhưng những khoản tiền khổng lồ này đều rơi vào túi tham vô đáy của bọn quan chức tham nhũng. (Ngay cả tôi là người làm kinh doanh trong những năm qua, tôi không ngạc nhiên gì về những thủ đoạn ăn bẩn của các cơ quan nhà nước và nhất là bọn công an phường Tân Quý, CA quận Tân Phú và CA quận 3, chưa kể cả CA quận 1, CA TP.HCM!).

Chắc các bạn cũng đã nhận thấy rõ, cho đến nay thì cả Đảng csViệt Nam và Nhà nước CHXHCNVN hiện nay đã hiện nguyên hình là một bọn cướp. Dân oan khắp nơi cùng quẫn đành đổ về Hà Nội và TP.HCM biểu tình, vì bản thân và gia đình họ bị cướp trắng hết đất đai, nhà cửa, nhưng tất cả hành động biểu tình ôn hòa của họ đều bị đám công an côn đồ đàn áp thẳng tay. Người dân làm lụng lam lũ cực khổ để đóng thuế nuôi bọn công an, để rồi đến lượt chúng ra tay giết chính chúng ta một cách tàn nhẫn, dã man như vậy hay sao?

Trong hoàn cảnh đó, chỉ có một cách để vươn lên, đó là tuổi trẻ của chúng ta phải dũng cảm đấu tranh, đòi đa nguyên, đa đảng, thực hiện dân chủ hóa xã hội, thì mới hy vọng có một tương lai mới, một mùa Xuân mới đúng nghĩa cho cả dân tộc.

Bản thân tôi rất xúc động với Cuộc biểu tình ngày 01 tháng 01 năm 2014 tại Sài Gòn. Bất chấp đàn áp, cuộc biểu tình đúng vào ngày đầu năm mới tại Sài Gòn như một tiếng pháo nổ vang trời báo hiệu một năm đầy sôi động và nhiều biến cố đối với cuộc đấu tranh đòi tự do, dân chủ, nhân quyền cho toàn dân Việt Nam.

Đừng thụ động chờ đợi các thế hệ cha anh tiếp tục đấu tranh cho chúng ta nữa! Họ đã phải hy sinh, mất mát quá nhiều rồi! Giờ đến lượt tuổi trẻ của chúng ta phải gánh vác trách nhiệm trước dân tộc, trước tương lai của chính chúng ta và các thế hệ con em chúng ta!

Cuối cùng, mong các bạn hãy cùng nhau phổ biến thông điệp này trên các phương tiện truyền thông, facebook và các mạng xã hội. Hãy gửi luôn cho các đồng chí công an mà các bạn biết, hy vọng thông điệp của chúng ta có thể cảm hóa được họ, từ đó dần đưa đất nước thoát khỏi chế độ độc tài công an trị, vững bước đi lên!

Tôi công khai tên tuổi, địa chỉ, vì tôi không hèn, không sợ! Tại sao các bạn lại sợ?

Có gì chưa rõ, xin các bạn liên lạc: Huỳnh Ngọc Thiên Trường

0979 22 02 12 hoặc

(08)22002243 

huynhtruong@phucduc.com.vn hoặc thientruong0808@gmail.com 

20/13 Tân Quý , P.Tân Quý, quận Tân Phú, TP.HCM,  hoặc địa chỉ công ty Phúc Đức Group của tôi:
240 Võ Văn Tần, phường 5 , quận 3, TP.HCM (ngưng trích)

***************

Sáu năm đã trôi qua kể từ ngày bức thư này xuất hiện trên mạng, các quán nhậu lớn nhỏ vẫn thi nhau mọc lên ở khắp mọi nơi trên đất nước Việt Nam.

Cường độ xuất hiện của các tiệm bia rượu này không đến nỗi như Covid-19, nhưng cũng đủ làm ngạc nhiên cho những người không trở lại quê hương từ mấy chục năm nay; và nhất là những người có dịp du lịch nhiều nơi trên thế giới. 

Những người trẻ tuổi mà người Việt quen gọi là Tây ba lô chẳng hạn, họ đã diễn tả quan điểm trên các mạng xã hội khi nhận thấy các quán nhậu ở VN nhiều như lá mùa thu. 

Chẳng cần phải là một nhà xã hội học, chúng ta cũng có thể hiểu được ảnh hưởng của rượu bia đối với sức khỏe con người, vật chất lẫn tinh thần. Nó tạo ra những kích thích nhất thời, những dũng cảm bằng lời, rất phù hợp với dân trí người Việt, vẫn ấp ủ cái huyền thoại mơ hồ của lịch sử. 

Đảng CSVN, với giới lãnh đạo dù mang tiếng là được đào tạo từ núi rừng Trường Sơn, cũng biết được cái ích lợi của rượu bia trong công tác ru ngủ các thế hệ thanh niên. Họ đã khuyến khích tối đa trong sự phát triển kinh tế rượu bia. 

Chúng ta nhìn thấy trong những quán rượu bia các thanh niên, thiếu nữ tuổi độ 14,15 đã bắt đầu vào nghiệp rượu. 

Không biết họ kiếm đâu ra tiền để có thể hàng ngày đến chôn vùi tuổi thanh xuân trong men rượu. Nhỏ thì trộm cắp, lớn thì cướp giật. Trai thì lường gạt, gái thì đĩ điếm. Đây là những nghề mới của XHCN. 

Mục tiêu chiến lược của Nhà Nước đã thành tựu. Giới trẻ hiện nay, rường cột của đất nước, khóc lóc thảm thiết khi hội tuyển bóng đá Việt Nam thua một trận đấu, nhưng họ dửng dưng khi mất Trường Sa Hoàng Sa. Họ đứng xếp hàng, ngủ đêm ngoài đường ngoài chợ nhiều ngày để chờ mua giá rẻ một đôi giày hiệu. Nhưng họ thờ ơ trước khí thế dũng cảm của giới trẻ Hồng Kông trong trận chiến giành Tự Do Dân Chủ với Đảng CSTQ. 

Hào khí dân tộc của những quá khứ xa xưa nay chỉ còn sót lại những tiếng hét to trên khắp các…….vỉa hè đất nước “1,2,3…..Dzô, 1,2,3….. Dzô