Trang chủ Trang nhà Quán bún ở Việt Nam bị “dẹp” vì quảng cáo “Chúng tôi...

Quán bún ở Việt Nam bị “dẹp” vì quảng cáo “Chúng tôi không bán nước”

33
0

Lê Ngọc Châu 

Mấy ngày qua tin giật gân phổ biến trên liên mạng làm cho thiên hạ lưu ý và bàn tán rùm beng, đó là vụ quán bún, tạm gọi là quán bún “không bán nước” bị “giới hữu trách của cộng sản Việt Nam (csVN) cưỡng chế”. Từ đó quán “Bún bò Dũng Đinh (sic, từ đây sẽ được viết ngắn gọn là DĐ)” nổi tiếng khắp năm châu, kể cả ở VN vì bảng thông báo độc đáo như “Nước free tự chọn, chúng tôi KHÔNG BÁN NƯỚC” hay “Cấm không cho ‘khựa’ bước vào nửa chân”, “Tẩy chay hàng ‘lạ’, dùng hàng nước ta”… (xem hình đính kèm). 

blank

Trước hết, điều mà người viết nói riêng khâm phục chủ nhân quán ăn nói trên là vị chủ nhân đã dám đề ra vài quy luật riêng cho quán ăn, tuy ngộ nghĩnh nhưng rất thâm thúy. 

Xin dẫn chứng, quán ăn của DĐ đã dám ” Cấm Khựa (tiếng lóng dành cho Tàu) vào quán mình, một điều mà lãnh đạo csVN từ các bộ mặt lớn, dân biểu cho đến đám cán bộ nhỏ, dư luận viên không bao giờ dám hé môi, chưa nói đến chuyện lập khu đặc biệt cho “quan thầy của chúng cấm không cho người Việt là dân bản xứ vào (theo internet)”, chứ đừng nói là dám la lớn hay quan trọng hơn chống đối, bảo vệ người dân, chủ quyền đất nước.

DĐ đã dám công khai ghi rõ ràng “nước free (miễn phí) tự chọn”, có nghĩa là cho không và KHÔNG BÁN NƯỚC. Chữ “free tự chọn” quá thâm thúy, không ép buộc, tuyệt. Đối với riêng tôi thì chuyện quảng cáo như vậy rất bình thường, nhất là ở các xứ Tự Do, Dân Chủ. Nước cho không, không bán nước (uống) như là dịch vụ câu khách, chẳng vi phạm luật nhà hàng. Nhớ ở Mỹ vào McDonald’s ăn sáng café miễn phí. Còn chuyện khách ăn ủng hộ dưới hình thức khác như cho tiền boa (Trinkgeld / tip) là quyền của mỗi vị khách. 

Theo ý người viết, “Nước free, không bán nước (water free, not selling water) là một câu quảng cáo độc đáo, nếu chưa muốn nói là “lối quảng cáo hay, tốt nhất (beste Werbung / best advertisement), dưạ trên lãnh vực đấu tranh và nhìn xa hơn là cách chỉ trích rất văn hóa về hành vi, sự nhu nhược  của cấp lãnh đạo csVN đối với Tàu cộng từ phương Bắc xảy ra từ nhiều năm qua. Cái lối quảng cáo bình dân, dễ hiểu “CHÚNG TÔI KHÔNG BÁN NƯỚC” quả thật là siêu, quá siêu, theo ý tôi. Một câu nói rất minh bạch. 

Việt Nam mình có câu “có tật giật mình”; phải chăng giới lãnh đạo csVN nhột quá đi nên bằng mọi cách tìm cách “cưỡng chế”, dẹp đi cho khỏi chướng tai gai mắt?? 

blank

DĐ còn cả gan viết rõ ràng “Tẩy chay hàng lạ, dùng hàng nước ta”. Công tâm mà nói, “quảng cáo như vậy tốt (nếu hàng hóa có phẩm chất tốt cho sức khỏe) cho đất nước thôi nếu có tinh thần ái quốc thật sự.?. Đức và các nước Âu Châu, Nhật … cũng đã từng kêu gọi người dân nên mua hàng hóa do xứ họ sản xuất để từ đó bảo đảm công ăn việc làm cho người dân, hãng xưởng nhờ vậy được duy trì, nhà nước được thuế. Ngay cả Mỹ từ thời TT Trump ưu tiên cho kinh tế nội địa cũng trong chiều hướng này để hàng hóa Mỹ được tiêu dùng, kinh tế nội điạ vững chắc, nạn thất nghiệp giảm. Một việc làm đúng hoàn toàn mang lợi ích cho quốc gia thì tại sao lại không thích?. Phải chăng đầu óc và sự suy nghĩ của giới lãnh đạo Âu Mỹ nó khác lãnh đạo của csVN ?. Xin nhường sự trả lời cho độc giả. 

Tóm lại, kết quả là cái quán bún bò của DĐ có biệt danh là quán bún KHÔNG BÁN NƯỚC, dù cái quán theo tin trên liên mạng chỉ được che bằng rạp mà cũng bị “cưỡng chế, dẹp đi”. Suy ngẫm cho cùng, một cái gai bị nhổ đi là chuyện dễ hiểu thôi. Khách quan mà nói, một xã hội, một đất nước NẾU Nhân Quyền, quyền Tự Do kinh doanh được tôn trọng thì sẽ chẳng bao giờ có chuyện buồn cười như trên xảy ra. 

* ©     Lê Ngọc Châu – (Nam Đức, Chiều 16.06.2019)

NGU và  DẠI  ? 

 Này nhé: 

1. Như chuyện bỏ tù, đầy đọa  đến tử vong hoặc đến “thân tàn, ma dại” quân dân Việt Nam Cộng hòa thời sau 1975, một hành động vừa dối trá, lừa lọc, vừa hèn hạ (nói dối là mang  theo thức ăn mười ngày, trình diện rồi được về nhà ! Sau đó đi tù, bị hành xác và tinh thần  đến kiệt quệ cả 10 năm, với danh nghĩa  bịp bợm “đi cải tạo ” ! Hành động này chứng tỏ họ hèn hạ, yếu kém và chứng tỏ họ còn sợ quân dân Việt nam cộng hòa, cả khi họ không có một tấc gỗ (chứ chưa phải tấc sắt) trong tay ! Trừ thời vua chúa hay dân tộc man rợ, trong lịch sử chiến tranh, chưa thấy nước nào làm như thế ! Trừ phi những tên đồ tể, có tội rõ ràng, thì đem ra tòa xử công minh. Nếu được đối xử bình thường, thì sẽ làm nêu sự cảm kích nhân tâm, và sẽ có bao nhiêu nhân tài trong đám người tù đó ra tay giúp nước ! 

2. Qua những hành động  của nhà nước “Xã hội chủ nghĩa VN”, mọi người (cả quốc tế nữa) đều thấy rõ tâm địa của những nhà lãnh đạo cộng sản VN; họ sợ hai chữ tự do, công bằng. Rõ ràng là họ bán nước, cầu vinh. Họ run rẩy khi ai dám nói động tới quan thầy của chúng; những chữ có ý bình thường, nhưng họ “có tật giật mình” nên sợ bóng, sợ gió – họ sợ những từ như “tầu lạ, Chệt, bán nước” ….! Và càng hành xử độc ác và vô lý, càng dùng “luật rừng” với dân chúng, chúng càng tỏ ra NGU và DẠI ! 

PS. nhắn anh chủ quán bún bò DŨNG ĐINH: Anh à, khi nghe quán anh bị đóng cửa một cách vô lý, chúng tôi cảm phục anh, và biết rằng  nơi quốc nội hiện nay còn nhiều người  có huyết tâm với tiền đồ tổ quốc. Đừng buồn anh ạ. Không làm việc này làm việc khác. Hãy vui vì sau lưng anh có cả triệu người ủng hộ anh, và có cả triệu người chửi rủa cái đảng khốn nạn, vừa NGU vừa DẠI. 

Việc nhà nước dẹp quán bún này là dại dột, vì: 

– rõ ràng là chính quyền vì mặc cảm tự ti (inferiority complex), đã tự nhận là mình là “kẻ bán nước”, kẻ không chấp nhận tự do. 

–  chính quyền đã đi một nước cờ quá thấp !